Tin tức:
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký.
Hay bạn đã đăng ký nhưng quên mất email kích hoạt tài khoản?
Tháng Chín 08, 2010, 02:34:33 pm


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: [1] 2 3   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: GỬI BÀI DỰ THI "NHẬT KÍ ONLINE CHO BÉ" VÀO ĐÂY!!!!  (Đọc 3956 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
admin
Administrator
Bibi măng non
*****

Danh vọng: 158
Offline Offline

Bài viết: 158


Tất cả vì tương lai con em chúng ta!


WWW
« vào lúc: Tháng Sáu 19, 2009, 11:07:57 am »

CÁC THÀNH VIÊN CHỈ ĐƯỢC PHÉP UP BÀI DỰ THI VÀO TOPIC NÀY
MỌI THẮC MẮC, COMMENT XIN VÀO TOPIC:  PHÁT ĐỘNG CUỘC THI VIẾT " NHẬT KÝ ONLINE CHO BÉ"

ĐỀ NGHỊ CÁC THÀNH VIÊN GHI RÕ THÔNG TIN TRÊN ĐẦU CÁC BÀI THI ĐỂ CHÚNG TÔI TIỆN LIÊN HỆ:

1. SỐ BÁO DANH (là số thứ tự gửi bài)
2. TÊN BỐ, MẸ
3. TÊN BÉ - SỐ TUỔI
4. ĐỊA CHỈ CHÍNH XÁC CỦA GIA ĐÌNH
5. ĐIỆN THOẠI LIÊN HỆ
6.EMAI, NICK CHAT NẾU CÓ

Hạn cuối nhận bài: hết ngày 30/8/2009, các mẹ hãy nhanh tay gửi bài vào topic này!chúc may mắn
« Sửa lần cuối: Tháng Tám 04, 2009, 05:02:22 pm gửi bởi admin » Logged

Hãy cùng nhau chia sẻ để có thêm kiến thức và kinh nghiệm nuôi dạy con!
lehanh783
Bibi tập sự


Danh vọng: 0
Offline Offline

Bài viết: 4


« Trả lời #1 vào lúc: Tháng Bảy 02, 2009, 03:15:49 pm »

1. SỐ BÁO DANH: 1
2. TÊN BỐ, MẸ:
Bố: Nguyễn Vũ Cường
Mẹ: Lê Thị Thùy Anh
3. TÊN BÉ - SỐ TUỔI: Nguyễn Tiến Vũ Minh, 1 tuổi rưỡi
4. ĐỊA CHỈ CHÍNH XÁC CỦA GIA ĐÌNH: số 76, tổ 25 thị trấn Đông Anh, Hà Nội
5. ĐIỆN THOẠI LIÊN HỆ: 04.39686651
6.EMAI, NICK CHAT NẾU CÓ: YH: hanoi782003
****************
Bài dự thi:
Nhật ký mẹ viết cho con!
Hôm nay ngày 2.7.09, mẹ ngồi viết nhật ký cho con trai yêu của mẹ. Vậy là mẹ con mình đã đi Nha Trang thăm dì Hạnh và biển Nha Trang về được gần 2 tuần rồi.
Mẹ nhớ, trước khi quyết định cho con đi mẹ lo lắm, sợ con mệt và khóc. Mẹ định 2 mẹ con sẽ đi máy bay vào sau, để ông và bác Vân với các anh chị vào trước, nhưng vì thừa vé tàu nên 2 mẹ con đi tàu. Lên tàu, con ríu rít chơi đùa với các chị, các anh, đâu có thời gian để lo mệt mỏi, đâu có thời gian để khóc. Con cười suốt cả ngày trên tàu.
Rùi còn ị đùn nữa, mà buồn cười nhất là không cho mẹ bế ra khỏi khoang nữa, làm các bác phải bịt mũi mà không dám kêu. Hì.
Vào đến nơi, cho con đi tắm biển. Lúc đầu con khóc thét lên, không chịu xuống nước, vậy mà chỉ theo các chị mon men dọc bờ biển, con đòi xuống biển và thích thú với nước biển cho đến khi mẹ bảo về mà con vẫn còn đòi "tắm, tắm".
Rồi sáng dậy, mắt còn ngái ngủ, mà chỉ cần nghe thấy "đi tắm biển đi" là con ngồi ngay dậy, tỉnh như sáo và đòi đi tắm. Sợ con lạnh, mẹ cho con lên trước ông và các chị, bế con lên là con chỉ xuống biển gọi "Ông, Phương, Mai lên". Con bắt ông và các chị lên cùng, còn không là lại trổ mãi xuống.
Đi chơi, con cười như nắc nẻ. Đi tắm khoáng nóng, con bắt mẹ tắm ở bể khoáng lạnh suốt vì ở đó có cầu trượt con thích chơi. Rồi sang Vinpearland, không chỉ có anh Sơn, chị Mai, chị Phương thích thú, mà cả con cũng reo hò, chạy khắp nơi. Cuối cùng mẹ cho con vào khu vườn cổ tích, con tha hồ lái xe ô tô và chơi các trò chơi bàn ghế. Thế là cả buổi đi chơi VP mẹ chỉ được quanh quẩn quanh khu vườn cổ tích đó cùng con. Hì, mẹ chưa kịp đi xem xung quanh, rồi lại mải cho con ăn cháo, trông con nên không được tham gia trò chơi nào ở VP, thật tiếc.
Về Hà Nội, con vẫn cứ đòi đi tắm biển suốt thôi. Mẹ yêu con nhiều lắm, cu Minh của mẹ ạ! xxx
Chúc dì và chú ở lại Nha Trang vui vẻ và nhớ bồi dưỡng cho em bé chóng lớn!

« Sửa lần cuối: Tháng Bảy 02, 2009, 04:14:16 pm gửi bởi lehanh783 » Logged
Mẹ nấm pooh
Bibi siêu nhân
*****

Danh vọng: 1388
Offline Offline

Bài viết: 6471


mẹ yêu con !


« Trả lời #2 vào lúc: Tháng Bảy 02, 2009, 03:21:05 pm »

1. SỐ BÁO DANH  2
2. TÊN BỐ, MẸ  :
Bố : Lưu tiến Ngọc
Mẹ: Đỗ Thị hồng thắm
3. TÊN BÉ - SỐ TUỔI : Lưu Khánh Linh  1 tuổi 1tháng 22 ngày
4. ĐỊA CHỈ CHÍNH XÁC CỦA GIA ĐÌNH  : Quầy thuốc 1278 , ấp phứoc hòa , xã long phước , huyện Long thành , tỉnh đồng nai
5. ĐIỆN THOẠI LIÊN HỆ :(061)3559784
6.EMAI, NICK CHAT NẾU CÓ : namom10052008@yahoo.com




   
                              Con gái lúc 13 tháng tuổi !

Con gái yêu !


hôm nay mẹ viết nhật ký từng chặng đường mẹ mới gặp được con nhé , Mẹ hồi hộp chờ đợi từ khi biết con đang nằm trong bụng mẹ , nói chung chặng đầu tiên mẹ không cảm nhận được một chút gì con à , vì Thai không hành mẹ , mẹ chờ đợi ,chờ đợi ,chờ tiếng đạp đầu tiên của con , vậy mà tới bốn tháng sau mẹ cảm nhận từng cái máy trên bụng nhẹ nhàng , mẹ cảm nhận được con trong đó , và mẹ thật hạnh phúc , mẹ khoe ngay cho bố con , nhưng bố bảo bố chẳng thấy gì  Cười , chỉ có mẹ mới cảm nhận được lúc đó thôi , Sinh con đầu lòng mẹ đã rất cẩn thận , mỗi tháng đi lên tận bệnh viện hùng vương khám một lần , nói chung mọi chuyện tất cả đều ổn , duy có một lần làm mẹ phải đi tới đi lui ba lần trong một tháng chỉ vì nghi bị tiểu đường , nguyên nhân sâu xa cũng chỉ tại ly nước mía , Bữa đó mẹ đi khám buổi chiều , đi sớm nên ghé siêu thị ăn trưa và uống một ly nước mía , chiều khám tự nhiên họ bắt mẹ đi kiểm tra nồng độ đường trong máu , mẹ lo lắng lắm con à , tại sức khỏe của mẹ từ trước đến nay rất ổn , mà giờ có con nữa chứ , Mẹ đi kiểm tra , họ bắt lấy bốn lần máu , mỗi lần cách nhau một tiếng , vì không đủ thời gian nên mẹ đành ra về để hôm sau quay lại , sáng hôm sau trở lại , đi từ bốn giờ sáng đến 6h30 mới tới nơi , sáng không được măm gì , vào họ bắt mẹ uống ngay 100g đường mẹ uống xong cái ói sạch , thế là công cốc , ra về mà chẳng làm được gì cả , sau 3 hôm mẹ phải lên buổi tối ở nhà ngừoi quen để sáng qua bệnh viện luôn , chờ đợi lấy máu từng lần một , rồi chiều mới có kết quả , hú hồn không sao con à , mẹ vui lắm , vì mẹ con mình an toàn
cứ thế con càng ngày càng lớn hơn , đạp mẹ cũng nhiều hơn , nhưng con gái rất ngoan nhé , khi nào mẹ đi ngủ thì con cũng ngủ không đạp mẹ nữa  8 8 8 , và đúng 40 tuần quá 30 phút (tại mẹ nên trễ ) con chào đời , con sinh ra không khóc ngay , cô hộ lý phải tét vào bàn chân mới chịu khóc mấy tiếng rồi lại nằm yên trong đấy , Phòng sinh hôm đó họ bật máy lạnh quá , lúc con ra ngoài bà ngoại sờ tay chân lạnh ngắt mẹ suốt ruột lắm dù lúc đó mẹ đau muốn lịm ngừoi , rồi con cũng từ từ ấm lên , Con sinh ra nước da đen lắm , mẹ chẳng hiểu vì sao mà đen thế không biết ,xong mọi thứ cũng thay đổi , con lớn lên từng ngày , nước da trắng dần , lúc 3 tháng con cố lật và nâng cái đầu thật khó nhọc , mẹ cũng chỉ dám cho con nằm thế một chút thôi , 5 tháng con trườn rất giỏi , vậy mà đến 10 tháng con mới biết bò , 11 tháng con bắt đầu vịn và đứng lên , bước những bước đi đầu tiên vậy là con gái mẹ đã lớn , lớn thật rồi nhỉ




« Sửa lần cuối: Tháng Bảy 07, 2009, 03:16:19 pm gửi bởi menamrom » Logged

babykha06
Bibi măng non
*

Danh vọng: -9
Offline Offline

Bài viết: 73


Con trai yêu của mẹ


WWW
« Trả lời #3 vào lúc: Tháng Bảy 03, 2009, 02:05:42 am »

1. SỐ BÁO DANH: 3
2. TÊN BỐ, MẸ:
Bố: Phạm Minh Hiếu
Mẹ: Vũ Hồng Nhung
3. TÊN BÉ - SỐ TUỔI: Phạm Bảo Kha, 3 tuổi.
4. ĐỊA CHỈ CHÍNH XÁC CỦA GIA ĐÌNH: số 888/11/2A Đường 30/4, Phường 11, TP.Vũng Tàu.
5. ĐIỆN THOẠI LIÊN HỆ: 0979.808151
6.EMAI, NICK CHAT NẾU CÓ: YH: baby_kha06

Bài dự thi:

Gửi con trai yêu!
Lại là một đêm không ngủ như nhiều đêm không ngủ của mẹ. Nhưng đêm nay, cảm xúc đã tìm về trong mẹ. Cô đơn và lặng lẽ. Mẹ đã không viết, không có cảm xúc để viết và đã không dành thời gian để chăm sóc ngôi nhà blog cho con nhiều tháng rồi. Con có trách hờn mẹ không, thằng chó cún của mẹ. Mẹ luôn thèm gọi từ đó. Vì chỉ khi đó mẹ mới cảm nhận được hết tình thương yêu mẹ dành cho con.

Đã nhiều lần mẹ chưa tròn trách nhiệm, chưa dành thời gian nhiều bên con, con có buồn mẹ không. Mẹ - đôi khi đã không vượt lên khỏi chính mình để làm tốt vai trò và trách nhiệm của người mẹ. Buồn lắm và có lỗi với con lắm. Nhưng... Chữ nhưng muôn thuở có nhiều lý do, sau này lớn lên con sẽ hiểu. Nhưng liệu con có cảm thông và hiểu cho nỗi lòng người mẹ này?! Dù thế nào thì mẹ vẫn yêu con nhất, con hãy nhớ điều đó.

Con trai yêu! Con đã ngày một lớn, mẹ cảm nhận rõ điều đó. Con sau này sẽ lại là người nhạy cảm và... mẹ luôn không mong muốn điều đó. Những trăn trở và lo toan của mẹ, làm sao có thể cho con biết đây? Có lẽ chẳng có người mẹ nào lại có đời sống tinh thần phức tạp và những nỗi ám ảnh như mẹ của con. Và điều đó cho mẹ biết rằng: mẹ có lỗi với con vì mẹ đã chưa thoát ra khỏi chính mình. Một lời biện minh cho mẹ cũng được, một lời nhắn nhủ dành cho con để sau này con sẽ không trách mẹ cũng được. Nhưng mẹ chỉ muốn nói với con rằng: mẹ vẫn luôn và sẽ mãi vì con, con có hiểu không?! Con trai yêu của mẹ!

Vũng Tàu, Ngày 03/07/2009.
Mẹ Babykha.

Đêm một mình, vắng lặng
Mẹ ngắm con, thiên thần nhỏ bé
Mẹ khe khẽ, lặng ngắm con rất nhẹ
Ấp áp trong lòng, tình mẹ dành yêu con!!!
Logged



KHI CON CƯỜI - LÒNG MẸ THẤY BÌNH YÊN.
mamanhi
Bibi siêu nhân
*****

Danh vọng: 188


Bài viết: 1340



WWW
« Trả lời #4 vào lúc: Tháng Bảy 06, 2009, 01:06:47 am »

1. SỐ BÁO DANH :4
2. TÊN BỐ, MẸ:
BỐ: NGUYỄN THÀNH ĐẠT
MẸ: TRẦN THU HẰNG
3. TÊN BÉ: NGUYỄN TRẦN NGỌC NHI - SỐ TUỔI: 21 THÁNG
4. ĐỊA CHỈ CHÍNH XÁC CỦA GIA ĐÌNH: 78B NGỌC HÀ- BA ĐÌNH- HN
5. ĐIỆN THOẠI LIÊN HỆ: 094 7879  678
6.EMAI, NICK CHAT NẾU CÓ: FORNICHKY@YAHOO.COM

 53 53 53 53 53
  Nhật ký mẹ viết cho con cũng là viết cho mẹ vì từ khi có con mẹ mới biết ý nghĩa của cuộc đời …
  Con là thử thách thiêng liêng nhất tạo hoá đã dành cho mẹ .

 Để được gọi “Mẹ” cần phải vượt qua những thử thách, mẹ đã nhận ra điều đó lần đầu tiên khi ở phòng sinh con.Trước ngày đó,mẹ chưa bao giờ trải qua đau đớn đến thế và cũng hạnh phúc đến thế khi sinh ra con,cho đến khi bước vào phòng sinh mẹ vẫn chỉ là một cô gái nhỏ chưa biết đến thứ gì lớn hơn cuộc sống của bản thân mình nhưng khi bước ra khỏi đó mẹ đã gắn liền cuộc sống của mình với một thiên chức lớn lao: Làm Mẹ.
 Đêm đầu tiên có con,mẹ đã sung sướng khi tưởng mình đã vượt qua được thử thách lớn nhất là cơn đau chuyển dạ khủng khiếp trong khi vóc dáng mẹ quá nhỏ bé,nhưng ngay đêm thứ hai khi cơn đau còn hành hạ mẹ đã phải một mình trông con và mẹ hiểu rằng ngày nào cũng là thử thách từ cho con ăn đủ no,ngủ đủ giấc,rồi thay tã,tắm táp…đến cài bông ở cái tai bé xíu của con cho khỏi bị gãy, giữ cho miệng con khép chặt khi ngủ,giúp con bú đúng tư thế để con có thể bú được nhiều sữa nhất…
 Con gái của mẹ quấy đêm từ khi ra đời đến bây giờ gần 2 tuổi mà mẹ vẫn phải thức nhiều tiếng trong đêm để dỗ cho con ngủ yên, chỉ cần ngón tay con cục cựa là mẹ tỉnh, 1 tiếng động ồn ào là mẹ giật mình trước cả con,chó cún ạ…
 Con giúp mẹ biết thế nào là yêu thương, là hạnh phúc.
 Đó là tình yêu thương với những bé thơ.Trước khi có con, mẹ không biết chơi với trẻ, nếu có ai đó đưa một đứa trẻ cho mẹ thì mẹ chỉ biết tặc tặc lưỡi với nó,trong đầu thì nghĩ nó thật quấy nhiễu và thầm tội nghiệp cho mấy bà mẹ của chúng.Khi có con rồi mẹ bỗng nhiên muốn chơi đùa với tất cả những đứa trẻ mà mẹ gặp,mẹ dỗ chúng rất giỏi và có thể cảm nhận rất rõ tình thương yêu của bố mẹ đang bao quanh mỗi bé.Mẹ thậm chí phát khóc khi nghe thấy tiếng trẻ con khóc đòi mẹ trên 1 chương trình quảng cáo…
 Đó là tình mẫu tử,khi con phải xa mẹ lần đầu tiên để các y tá tắm cho con,trong hàng trăm tiếng khóc mẹ nghe rõ tiếng con, con cần mẹ, lần đầu tiên lòng mẹ cồn cào vì tình mẫu tử.Và càng ngày mẹ càng nhận ra tình thương và sự hy sinh của bà đối với mẹ vĩ đại đến nhường nào dù rằng trước đó mẹ luôn rất khó để nói chuyện được với bà .
 Đó là hạnh phúc chẳng phải đâu xa,là lần đầu tiên đưa con vào công viên, nhìn con sung sướng bước những bước đi đầu tiên giữa những hàng hoa chưa bao giờ đẹp đến thế! Có con hạnh phúc đến với mẹ hàng ngày khi con ăn ngoan, ngủ say giấc, cất tiếng bi bô…
 Con giúp mẹ sống có ý nghĩa.
 Khi mẹ cô đơn nhất, mẹ vẫn có con trong vòng tay mình.Con khóc, mẹ cũng khóc…Con ngưng khóc và ngước đôi mắt tròn xoe và trong sáng nhất mẹ từng biết lên nhìn vào đôi mắt đang đau khổ nhạt nhoà của mẹ,có lẽ con chỉ lạ khi thấy mắt mẹ …chảy nước thôi, thế là mẹ cũng không khóc nữa,mẹ cảm thấy yêu con vô cùng.
 Khi con được hơn 1 tháng thì tai hoạ xảy ra với mẹ. Mẹ hoàn toàn mất phương hướng, mẹ trống rỗng và đổ gục hoàn toàn, mẹ đã thốt lên “tôi đã mất tất cả” nhưng không phải thế, dù thế nào mẹ vẫn còn con, và con cần mẹ,mẹ con ta là nguồn sống của nhau. Ai đó nói mẹ không được khóc vì sợ mất sữa của con, mẹ đâu có khóc được thế mà vẫn mất sữa, mẹ ăn như điên, không ngủ được thì phải ăn bù để lấy sữa cho con, nhai…nuốt và nuốt.Con biết không?Lúc đó mẹ từng trách ông trời sao lại để mẹ sinh ra con rồi mới cho tai hoạ xảy ra, nếu biết trước thì mẹ chắc sẽ không sinh con ra nữa , để mẹ có thể buông xuôi tất cả. Mẹ xin lỗi con nhá, vì con mới chính là người cứu mẹ ra khỏi địa ngục tối tăm, để mẹ sống tốt hơn phải không con.
 Con yêu, con còn bé bỏng mà đã mang đến cho mẹ quá nhiều.Cảm ơn con vì đã hoàn thiện mẹ, đã cho mẹ biết hạnh phúc thật sự.

Logged

apuyeu
Bibi siêu nhân
*****

Danh vọng: 876
Offline Offline

Bài viết: 3930


Ngân Anh của mẹ xinh thật là xinh


« Trả lời #5 vào lúc: Tháng Bảy 07, 2009, 02:41:20 pm »

1. SỐ BÁO DANH:  5
2. TÊN BỐ, MẸ  :
- Bố: Nguyễn Anh Đức
- Mẹ: Phạm Thanh Thuỷ
3. TÊN BÉ - SỐ TUỔI : Nguyễn Vũ Ngân Anh  1 tuổi 3 tháng 02 ngày
4. ĐỊA CHỈ CHÍNH XÁC CỦA GIA ĐÌNH  : Số 4 Lương Khánh Thiện - Ngô Quyền - Hải Phòng
5. ĐIỆN THOẠI LIÊN HỆ :0313.851867
6.EMAI, NICK CHAT NẾU CÓ : apuyeu@yahoo.com


Ngày 07/07/2009
Gái yêu của mẹ, gái có biết hôm nay là ngày gì ko? Ngày này 2 năm về trước ( thứ 7, ngày 07/07/2007 – toàn số 7 nhé) là ngày con được kiến tạo ra đời đấy gái yêu ạ. Có có biết ạ sao mẹ lại nhớ rõ ngày này ko? Nói ra ngại chết đi được , vì bố con là con trai duy nhất trong gia đình có 4 chị em vì vậy bố mẹ muốn đứa con đầu lòng là con trai cho chắc ăn ý. Sau 1 tháng đi công tác về, được sự mach bảo của anh làm cùng cơ quan, bố dẫn mẹ đi khám sinh con theo ý muốn . Nhưng tháng đầu tiên đi thực hiện, chắc do hồi hộp thế nào ý ko ra sản phẩm gì cả . Thế là bố mẹ quyết tâm theo đuổi sang tháng tiếp theo và ngày đó là ngày con bắt đầu được hình thành đấy cưng của mẹ ạ. Đến ngày đến tháng mẹ ko thấy có gì, mẹ liền thử xem có thành công hay ko. Kết quả là mẹ đã mang bầu con, mẹ sung sướng và hạnh phúc lắm, mẹ lên cơ quan khoe với mọi người, gọi điện khoe với bạn bè rằng mẹ đã mang trong mình một mầm sống, một công dân tương lai. Nhưng mẹ vẫn chưa báo cho bố con biết đâu vì mẹ muốn trực tiếp thông báo cơ. Chiều mẹ thông báo rằng :” chúng mình đã thành công rồi anh ạ”. Mới đầu bố con ko hiểu gì, lúc sau mới “à” lên 1 tiếng, sung sướng nhảy cẩng lên như trẻ con ý và ôm chầm lấy mẹ nói “ cảm ơn em”. Mẹ xúc động nước mắt chỉ trực tuôn ra thôi . Bố con gọi điện khoe khắp nơi :” Tôi sắp được làm bố rồi, chúc mừng tôi đi”. Bố con đi qua đi lại hát hò vui vẻ lắm. Con có biết ko, bố của con yêu con rất nhiều và mong đợi sự ra đời của con từng ngày, từng ngày 1. Nhưng, mấy ngày sau, mẹ cảm thấy mình hơi âm ỉ đau bụng, mẹ đi khám và được bác sĩ thông báo là có dịch trong bụng do rau bị bong. Mẹ hốt hoảng và hỏi có sao ko, bác sĩ trảlời là phải tiêm thuốc nội tiết đến tuần thứ 12 mới thôi. Cách 1 ngày mẹ đến tiêm 1 lần 2 mũi, đau lắm, từ bé đến lớn mẹ rất sợ phải tiêm. Nhưng bác sĩ nói thế mẹ đành phải chịu thôi, nếu có điều gì mẹ lại ân hận lắm. Bố thấy mẹ chịu khổ như vậy bố thương 2 mẹ con mình lắm, những công việc hàng ngày của mẹ bố xung phong làm hết như nấu cơm, rửa bát, giặt và phơi quần áo … Bố chăm sóc 2 mẹ con rất chu đáo nhiệt tình. Từ ngày có con, bố quan tâm lịch nhiều hơn, bố đếm từng ngày từng ngày một để chờ đón sự ra đời của con. Tuần thứ 14, mẹ đi siêu âm để em giới tính ý, bác sĩ thông báo :” Chúc mừng em nhé, công chúa rồi”, mẹ hồn nhiên bảo:” ơ, em đi sinh con theo ý muốn mà, em tưởng con trai chứ” Cả phòng khám ồ lên cười, . Mẹ thông báo với bố con luôn, bố con bảo :” Lợn sâu trâu nái ko bằng con gái đầu lòng, con khoẻ mạnh là tốt rồi, để đứa sau chúng ta mai phục”  Bố và mẹ cùng phá lên cười tự bảo nhau chắc do ko làm đúng theo chỉ định của bác sĩ ý mà, muốn đi ngủ sớm, ko hành động theo ý bác sĩ nên ra thị mẹt đó thôi . Đấy giai đoạn đầu hình thành của con mà ối chuyện buồn cười lắm gái ạ.
Con biết không gái yêu, đến tuần thứ 17, mẹ cảm nhận được sự cựa quậy của con trong bụng mẹ. Mẹ hạnh phúc vào gào thét lên với bố rằng con đang đạp mẹ, con đang lớn và phát triển lên từng ngày. Cảm nhận của mẹ lần đầu tiên khi thấy con đạp khó tả lắm, rất sung sướng và rất hạnh phúc. Mỗi lần con đạp, mẹ bảo với bố, bố lại áp tai vào bụng mẹ nói :” Đâu, đâu, bố xem thiên thần bé nhỏ của bố nghịch ngợm như thế nào nào”. Mỗi lần bố mẹ âu yếm con như thế con lại càng đạp khoẻ hơn khiến mẹ phải kêu đau đấy và cũng chính vì thế bố cũng cảm nhận được mầm sống đang cựa quậy trong bụng mẹ như thế nào . Mỗi lần tắm, mẹ lại gào hát cho con nghe, đủ các loại bài luôn, hát to đến nỗi bố ở ngoài cũng phải bịt tai vào bảo mẹ hát bé bé thôi ko con giật mình , rồi mẹ đọc chuyện, cho con nghe nhạc … Mẹ muỗn thiên thần của mẹ ra đời sẽ được phát triển toàn diện, Mang thai con, mẹ ko bị nghén cũng ko bị mệt, mẹ ăn đều đặn, mỗi bữa uống 5 quả cam do bà ngoại vắt, ăn quả trứng gà do dì Trang hấp, mẹ ko tẩm bổ mấy nhưng tăng cân vù vù đến lúc lên bàn mổ ý, mẹ cân được 75 kí lô có thừa gái ạ . Ngày dự tính sinh đã gần kề mà mẹ chả thấy triệu chứng gì. Công việc ở cơ quan, mẹ đã bàn giao nhưng vẫn tung tăng đi làm, mẹ khoẻ lắm. Nhưng đến khi quá ngày mà vẫn chưa đẻ, bà ngoại bắt mẹ nằm viện chờ. 1 tuần nằm chờ đẻ mà mẹ bị lôi đi đẻ hụt những 2 lần, làm thủ tục xong xuôi lại bị đuổi về phòng, chờ tiếp. Đên chiều thứ 7, ngày 04/05/2008, mẹ đi siêu âm thì thấy nước ối cạn, thế là tức tốc làm thủ tục lên bàn mổ ngay, đến lúc đó mẹ cũng ko có triệu chứng gì gọi là con chuẩn bị ra đời (Ôi gái mẹ sao mà lì lợm thế). vậy là đến tận 42 tuần 3 ngày con gái mẹ mới chịu chui ra ngắm mặt trời, và phải đến lần thứ 3 gái mẹ mới được ra đời . 22h05’ ngày 05/04/08, tiếng khóc của con đã được cất lên, vì mẹ chỉ bị gây tê nên mọi hoạt đôngj mẹ đều có thể thấy hết. Gái mẹ đang oe oe kia kìa, mẹ sung sướng và hạnh phúc quá, nước mắt mẹ rơi, vậy là kể từ giờ phút này mẹ đã được gặp con, được nhìn thấy con, được ôm con vào lòng và chăm sóc con. Mẹ thấy giọng bố con hét ở ngoài và gọi điện đi khắp nơi để khoe, mặc dù lúc đó đã hơn 10h đêm rồi. mẹ nghe thấy giọng ông bà ngoài, bà nội reo mừng nựng con khi bác sĩ bế con sang nhi. Mẹ cảm nhận được niềm hạnh phúc của mọi người khi con ra đời. Cảm ơn gái yêu của mẹ, cảm ơn bố con vì đã cho mẹ tận hưởng cảm giác hạnh phúc khi được làm mẹ. Mẹ yêu 2 bố con nhiều lắm, yêu nhiều lắm. Mẹ hôn gái của mẹ nhé.

« Sửa lần cuối: Tháng Bảy 07, 2009, 02:51:27 pm gửi bởi apuyeu » Logged

 
butchikim
Bibi măng non
*

Danh vọng: 0
Offline Offline

Bài viết: 97


« Trả lời #6 vào lúc: Tháng Bảy 08, 2009, 09:10:20 am »

1. SỐ BÁO DANH:  6
2. TÊN BỐ, MẸ  :
- Bố: Vũ Thanh Lân
- Mẹ: Trần Thị Mỹ Hạnh
3. TÊN BÉ - SỐ TUỔI : Vũ Thành An, 3 tuổi
4. ĐỊA CHỈ CHÍNH XÁC CỦA GIA ĐÌNH  : Số 8, ngõ 41, ngách 41/82 Phố Vọng, Đồng Tâm, Hai Bà Trưng, Hà Nội
5. ĐIỆN THOẠI LIÊN HỆ: 0985.096898
6.EMAI, NICK CHAT NẾU CÓ : but_chi_kim_shop

Bài dự thi: BÉ DỖI MẸ

Cái vụ dỗi hờn này hay ra phết.
Mặc dù thỉnh thoảng đôi lần An có dỗi hờn, nũng nịu với người này người kia....nhưng với mẹ thì chưa.
Thế mà ngày hôm nay, cái ngày 11/12/2008 này, bé An dỗi mẹ.
Hôm nay, cả nhà mình xuống nhà cụ ngoại để ăn giỗ ông ngoại. An được bà ngoại đón về sớm, và được đi chơi sớm. Lúc ba mẹ xuống thì cậu vẫn đi chơi, chẳng hiểu sao, lúc cả nhà ngồi ăn cỗ, cu cậu giở chứng....ba Lân mắng tý đã khóc nhè...dỗ mãi mới được. Chuyện này kô tính vào vụ An dỗi mẹ.

Tiếp theo, hai mẹ con về nhà, An ngủ trên đường, thế mà về đến nhà thì tỉnh, vì kô chịu cho mẹ cởi áo khoác. Rồi mẹ cũng cho An thức dậy, vì ý đồ của mẹ là nhồi An cốc sữa chua nữa mà.

Tầm hơn 9h, mẹ cho An đi ngủ rồi mới đi làm những việc khác.
Đến tầm hơn 1h sáng, bé lục đục, ngọ ngoậy hoài, mẹ xi tè cho bé..........bé cứ hý hoáy nghịch rún mẹ mãi kô chịu ngủ, mẹ bực mình, nói bé đi ngủ....bé dỗi mẹ.

Hic, nhóc con yêu quý của mẹ dỗi.
Bé nằm riêng ra một góc
Bé đạp tung chăn ấm (mọi lần đi ngủ toàn đòi đắp chăn)
Bé hic hic nằm ôm cái gối ôm
Bé kô cho mẹ vỗ
Bé gạt tay mẹ ra khi mẹ chạm vào bé...

Bít rùi, con trai yêu quý dỗi mẹ rồi.
Mẹ nghĩ mẹ xử lý vụ này ngon ơ, vì mẹ là mẹ bé mà. Thế mà, hý hoáy chán chê, hết dỗi hơn rồi thì ngoan ngoãn, những vẫn kô chịu ngủ, vẫn nghịch rún, mình khó chịu quá.....Bé lại dỗi mẹ.
Cứ thế, cứ thế, rồi mẹ mắng bé hư, mẹ bảo bé ngủ một mình nhé, kô ngủ với mẹ thì mẹ ra ngoài ngủ nhé.......bé nằm khóc nức nở, khóc chán chê. Rồi lại còn đòi cái xe máy, cái ôtô đi ngủ cùng....rồi lại nhìn cái ổ điện sáng choang nói "Mẹ ơi, ổ điện kìa, sờ vào giật chết"
Mẹ bảo bé nín, bé hic hic vài lần mới nín, bé đòi nằm lòng mẹ cơ, nằm lòng cũng kô yên. Mẹ bụng bầu 7 tháng, ngồi lúc mỏi, bé cứ nhiều chuyện, rồi mẹ hỏi, thế con kô yêu mẹ à?????
Hic, lần đầu tiên bé bảo "Không", hỏi nhiều lần sau cũng nói "Không", mẹ biết bé giận mẹ rồi đấy.

Mãi đến hơn 3h sáng, hai mẹ con mới ôm nhau đi ngủ. Quả là một đêm mệt mỏi, sáng ra hơn 7h mới dậy, khua mãi chẳng dậy gì cả. Những chuyện đã qua bé kô nhớ nữa, lại ôm chầm lấy mẹ, con yêu mẹ lắm, ôm nồng nàn....cái ôm ghì siết chặt của cậu bé 29 tháng sao yêu và ấm áp đến thế.
Logged

Tớ nhận chưng cất phật thủ mạch nha, thuốc ho cho bé....0985096898
mamchuy
Bibi tập sự


Danh vọng: 0
Offline Offline

Bài viết: 1



« Trả lời #7 vào lúc: Tháng Bảy 09, 2009, 09:26:04 am »

1. SỐ BÁO DANH: 07
2. TÊN BỐ, MẸ  :
- Bố: Trịnh Khắc Cường
- Mẹ: Phạm Thị Ngọc Thủy
3. TÊN BÉ - SỐ TUỔI : Trịnh Ngọc Vĩnh Châu - 8 tháng tuổi
4. ĐỊA CHỈ CHÍNH XÁC CỦA GIA ĐÌNH  : P411 - Nhà N6A - Trung Hòa Nhân Chính - Thanh Xuân - Hà Nội
5. ĐIỆN THOẠI LIÊN HỆ: 0983321281
6.EMAI, NICK CHAT NẾU CÓ : hoaxua81

CON GÁI VÀ NHỮNG THỨ 7

Thứ 7 thứ nhất:

Đêm thứ 5, đang say giấc nồng, mẹ thấy bố ngồi dậy. Mẹ cứ mơ mơ ngủ tiếp nhưng một lúc sau thấy bố ngồi nhìn trân trân xuống dưới, mẹ choàng dậy theo. Trời ạ, ngoài trời mưa to khủng khiếp còn trong nhà thì nước đã ngập tới nửa chân giường. Bố ngồi cười trên giường - ko cười thì biết làm gì, mẹ cũng cười. Sao lại có thể như thế được nhỉ, lúc đi ngủ vẫn tạnh và khô ráo, nửa đêm thấy mình ở trong cái ao. Thậm chí có cả chú cá rô đang bơi tung tăng cạnh cái tủ nhựa của con.

Trận lụt lịch sử của HN, khi nào con lớn mẹ sẽ cho con xem ảnh nhà mình lúc đó: chỉ còn duy nhất cái giường của bố mẹ là chỗ mẹ có thể ngồi ôm cái bụng to kềnh (mà đấy là nhờ bố đã nhanh chóng kê thêm dưới mỗi chân giường 2 viên gạch), còn lại ngập hết...Tất cả mọi đồ đạc sắp xếp gọn gàng, sạch sẽ để chuẩn bị đón con ra đời đều trôi nổi, lập lờ trong nước...

Bố mẹ và cô Quyên sơ tán sang ở nhờ nhà ông Lâm - hàng xóm. Cả dãy còn 3 nhà cấp 4 đều bị ngập như nhau, tất cả các nhà cuối cùng tụ tập hết tại nhà ông Lâm, ăn trực ở nhờ. Bữa cơm toàn lạc rang, cá khô, trứng rán...mà vui như tết. Ở Hà Nội có được không khí ấy không dễ đâu con.

Thứ 7, sau 2 ngày đi ở nhờ, cuối cùng ông bà ngoại đã cho ô tô xuống đón mẹ con mình về nhà ông bà. Ô tô cũng không vào được tận nơi, mẹ mặc cái váy to đùng, lội bì bõm, may mà con chưa đòi ra vào những ngày này. Tối thứ 7 thứ nhất, mẹ và con đã an toàn ở tại nhà ông bà.

Thứ 7 thứ hai:

Một tuần sau đó mẹ ở trong tâm trạng sốt ruột kinh khủng, mong mỏi từng dấu hiệu để đón con ra đời. Đến ngày dự sinh rồi mà mẹ vẫn chưa thấy con báo hiệu gì cả. Đi siêu âm, bác sĩ Thực lại bảo có khi 10 ngày nữa, mẹ méo xẹo cả mặt vì đã nghỉ làm ở cơ quan mất cả tuần rồi, thêm 10 ngày nữa tính sao đây? Mẹ và bố đi tới bác sĩ Hợi là người luôn theo dõi con từ khi con bắt đầu hình thành trong mẹ. Bố mẹ đã xin bác sĩ là mổ đấy, nhưng bác sĩ khuyên là không nên vì cân nặng của con không thuộc diện chỉ định mổ; rồi bác sĩ khám cho mẹ, nói là có thể sinh con trong 1-2 ngày tới thôi, thậm chí trong ngày hôm nay cũng có thể cho đẻ được.

Rồi thì chiều tối hôm đó, bác sĩ chỉ định cho mẹ vào Viện. Lúc mẹ đi ra cầu thang, ông ngoại con hỏi "Con gái, đã chuẩn bị tinh thần sẵn sàng rồi chứ", mẹ cũng không hiểu tâm trạng mình ra sao nữa. Ông ngoại ôm vai mẹ, chúc mẹ tròn con vuông trở về. Sau này ông ngoại nói, lúc ấy ông quay đi mà suýt khóc vì lo lắng đấy con ạ.

Đêm thứ 7, mẹ vào phòng đẻ, nơi rất nhiều bà bầu cũng như mẹ đang đi ra đi vào. Họ khám liên tục, mẹ đau lắm nhưng cố chịu. 21h tối mẹ lên bàn đẻ, đẻ chỉ huy theo chỉ định của bác sĩ. Bác sĩ Hợi bấm ối, giật mình vì nước ối xanh đen. Ca trực phải hội chẩn vì sợ con bị suy thai. May mà nhịp tim con vẫn ổn nên bác sĩ cho đẻ thường. Mẹ lần cái điện thoại để gọi báo cho bố con ở ngoài mà đau quá, nấc mãi không nói được thành tiếng. Vật vã 3 tiếng đồng hồ hết nằm lại ngồi, lại đứng, tiêm, truyền, kích máy đủ cả, cuối cùng mẹ đã nhìn thấy con gái của mẹ.

Hai vòng rau quấn cổ, nặng có 2kg8, con khóc nghe rất đanh đá khi cô y tá vỗ vào mông. Sau đó lại im thin thít mở mắt nhìn xung quanh..Lúc đó là 12h8 phút, tức là sang ngày Chủ nhật được 8 phút thôi con ạ.

Thứ 7 thứ ba:

Một tuần con về nhà, cả nhà tíu tít bận rộn, bà nội, bà ngoại, bố mẹ phục vụ con suốt ngày.Con háu ăn khủng khiếp, chỉ đòi ăn cho no là im và lăn ra ngủ, không thì gào thảm thiết. Mẹ không có sữa, 2 bà cứ đếm từng ngày và thở dài thườn thượt, sốt ruột đi ra đi vào, mẹ cũng căng thẳng không tối nào ngủ được, cứ kì cạch nặn sữa nhưng chỉ có vài giọt, bà nội hay bà ngoại lại lấy thìa đút cho con. Nhiều lúc, mẹ chỉ muốn trào nước mắt, có mỗi một việc là cho con bú mà mẹ không làm được.

Cô Oanh bạn mẹ là người mẹ cảm ơn vô cùng. Con biết không, bầu vú đầu tiên con được ngậm chính là của cô Oanh. Nhìn con ti "trực'' ngon lành, mẹ xót hết cả lòng, nhiều khi ngồi ngây ra và nghĩ không hiểu có lúc nào mẹ có được cái cảm giác con đang bú mẹ không nữa? Cô Oanh động viên mẹ rất nhiều, làm mẹ bớt đi bao căng thẳng và tủi thân. Vì là nhiều khi các bà sốt ruột quá, nói mẹ không chịu ăn nhiều, không nghĩ gì đến con, không vì con…Mẹ nào có thế, mẹ cố lắm rồi mà, có mẹ nào không vì con đâu…

Thứ 6, buổi trưa mẹ ngủ dậy, bà ngoại chợt bảo: hình như là có sữa à? Nhìn áo mẹ ướt, mẹ bảo bà: không ạ, hình như mồ hôi, con nóng quá. Nhưng không phải, đúng là sữa rồi. Mẹ đã có sữa. Mẹ ngồi ngây ra và chợt cảm thấy hạnh phúc không tả nổi chỉ vì một điều đơn giản là mẹ đã có sữa như bao bà mẹ khác.

Thứ 7 thứ ba này, mẹ đã có nhiều sữa để bà đút cho con. Mẹ cũng cắn răng chịu đau để bà “đánh ngực”, làm tan các cục sữa kẻo tắc sữa. Bầu ngực bị dập lên dập xuống, chả trách sau khi có con ai cũng thành mẹ mướp, mẹ sề…Nhưng mà quan trọng gì đâu, cái chính là có sữa cho con thôi, con yêu ạ.

Thứ 7 thứ tư:

Tuần này tưởng hết vất vả sau khi sữa về mà 2 mẹ con mình còn mệt mỏi hơn. Bà nội về rồi, bà ngoại bận lo đám cưới cho cậu của con nên có 2 mẹ con mình ở nhà với nhau. Con quen ti bình, nhất định không chịu bú mẹ. Mấy ngày liền 2 mẹ con “vật lộn”, buổi tối cả nhà nghe con khóc ra rả khi bị bắt bú mẹ, mẹ vẫn tiếp tục kì cạch vắt hay hút sữa…Mẹ đã tưởng đầu hàng, chịu thua con…

Rồi cô Giang bạn mẹ lại giúp mẹ lấy lại tinh thần. Cô Giang cũng từng trải qua lúc như thế nên khuyên mẹ nhiều điều, khiến mẹ tin tưởng và yên tâm là sẽ tập được cho con.

Bà ngoại nữa, bà kiên quyết lắm, nhất định bảo cả nhà phải chịu khó vài đêm nghe con khóc, bố con không được mang bình sữa ra để con chịu bú mẹ…

Thứ 7, sau nhiều ngày mệt mỏi, mẹ đã thở phào nhẹ nhõm vì con đã ngậm vú mẹ và mẹ chính thức được thực hiện thiên chức của mình.

Thứ 7 thứ năm, thứ sáu…là đám ăn hỏi và đám cưới của cậu con, mẹ sẽ viết gì đó cho con vào một entry khác con nhé.
« Sửa lần cuối: Tháng Bảy 09, 2009, 09:40:36 am gửi bởi mamchuy » Logged

Nơi anh gặp em, có hoa vàng rực rỡ, có khung trời rộng mở, biển xanh bao la, triền miên sóng vỗ...
tim
Bibi tập sự


Danh vọng: 0
Offline Offline

Bài viết: 1


« Trả lời #8 vào lúc: Tháng Bảy 10, 2009, 03:31:19 am »

1. Số ba'o danh : 8
2. Tên bố mẹ:
    Bố : Vũ Thanh Tuấn
    Mẹ : Nguyễn Hoàng Anh
3. Tên bé - số tuổi:
    Vũ Tuấn Minh - 13 tháng tuổi
4.  Địa chỉ chính xác của gia đình:
     Sn 68 ngõ 256 tập thể sở điện - chương dương - hoàn kiếm - hà nội
5.   Điện thoại liên hệ :
     0978956035
6.   Email - nick chat:
      cu_khoai31
   ---------------------

Bài dự thi : Tim ơi,


       Bây giờ đang là 11h đêm mẹ ngồi viết nhật kí cho con nè. Con yêu nhìn con và bố ngủ ngon mẹ thấy tim mình nhẹ nhõm và tràn đầy hạnh phúc. Hôm nay, là 1 ngày thật là vất vả phải không con? Con trai của mẹ bị sốt nên trong người con thấy rất khó chịu lắm đúng không? Vì thế mà sáng nay, lúc đưa con đi khám ở bệnh viện con vừa nhìn thấy bác sĩ là khóc ré lên không chịu khám gì cả. Mắt thì đỏ hoe, mũi thì toàn là 'dây thừng' loằng ngoằng ,Tim có biết là lúc đấy mẹ chỉ muốn mọi bệnh tật đau đớn của con chuyển hết sang cho mẹ thôi... 63
        Tim ơi, về đến nhà rồi, con trai của mẹ dũng cảm và ngoan lắm! Để đáp lại câu khen của mẹ con đã ôm cổ mẹ thật là chặt và cái miệng ' trề' thì vẫn còn thút thít. Trông thương ơi là thương ý.   
        Bây giờ đã là 3h sáng rồi. Mẹ không sao chợp mắt được,trán con vẫn nóng nhưng nhiêt độ thì đã hạ rồi, mẹ thấy đêm nay sao mà dài quá! Mắt mẹ bây giờ đang nhòe đi vì nước mắt đây này,nhìn con cứ vật vã, khóc nhè, ngủ không ngon vì bị sốt sao mẹ thấy mình đáng ghét quá. Con yêu ơi, Mẹ mong ngày mai khi con thức dậy con hoàn toàn khỏe mạnh lại cười thật là tươi mỗi sáng khi mẹ gọi Tim yêu của mẹ ơi trời sáng rồi dậy đi thôi...con trai mẹ cố lên MẸ YÊU CON nhiều nhiều lắm!

   
Logged
Bò Viên
Bibi siêu nhân
*****

Danh vọng: 310


Bài viết: 1296



« Trả lời #9 vào lúc: Tháng Bảy 10, 2009, 01:17:47 pm »

1. Số ba'o danh : 9
2. Tên bố mẹ:
    Bố : Phạm Hoàng Vinh
    Mẹ : Trần Thị Thanh Nga
3. Tên bé - số tuổi:
    Phạm Hoàng Quân - 33 tháng tuổi
4.  Địa chỉ chính xác của gia đình:
     198/5 Xóm Chiếu, P14, Quận 4, Tp.HCM
5.   Điện thoại liên hệ :
     0903.12 74 74
6.   Email - nick chat: pooka_pony0201@yahoo.com.vn
    
BÀI DỰ THI

MẦM SỐNG - ĐIỀU KỲ DIỆU CỦA TẠO HOÁ


            Chỉ còn 3 tháng nữa là đến sinh nhật lần thứ 3 của con nên mẹ viết vài dòng hồi tưởng lại khoảng khắc quan trọng từ ngày con mới tượng hình trong bụng mẹ đến lúc đón con trai yêu chào đời, cùng con trải qua từng giây phút khó khăn trong suốt quãng đường vừa qua để thấy cuộc sống này thật kỳ diệu, và để mẹ lấy thêm sức lực, niềm tin dẫn dắt con đi tiếp chặng đường dài phía trước. Có thể lời văn còn vụng về nhưng đây kỳ thực là những cảm xúc rất thật mà mẹ muốn kể để con được biết về mình từ những ngày đầu tiên bắt đầu sự sống .
    
            Con biết không con yêu, trước khi có con, bố mẹ chẳng có khái niệm như thế nào về 1 em bé sẽ gọi mình bằng bố & mẹ cả. Bố & mẹ lấy nhau lúc ấy cũng còn con nít lắm, mẹ 24t & bố 25t, dự định chơi bời một thời gian & công việc ổn định hơn thì lúc ấy mới quyết định được. Nghĩ lại lúc con hiện diện trong mẹ thật tức cười, khi đó Bố & Mẹ đi du lịch Hà Nội vào Tết năm 2006, tiết trời Hà Nội vào xuân se lạnh, cái lạnh đó trong Sài Gòn mình không có con ạ. Có lẽ mẹ cấn thai con trước lúc lên đường mà không biết, lúc lên xe lửa, bình thường mẹ rất hăm hở vậy mà mẹ cứ nôn oẹ suốt và mệt bở hơi tai, lúc đó mẹ không nghĩ đến việc mình mang thai, cứ cho rằng chắc lâu rồi không đi xe lửa nên nó choáng như thế. Hix, B&M dự định đi Chùa Hương 1 chuyến cho biết vậy mà kế hoạch bị hoãn vào giờ cuối vì Bố thấy Mẹ mệt quá. Mẹ cứ nghĩ rằng chắc mình không hợp khí hậu nên mệt thế thôi, tuyệt nhiên không nghĩ gì khác. Đã thế có hết chuyện đâu, khi vào Sài Gòn mẹ còn bị trượt cầu thang nữa chứ. Oạch … Nguyên cái bàn toạ rơi từ nấc thang thứ 10 xuống đất, nghĩ lại thật kinh khủng, nếu lúc đó có chuyện gì xảy ra cho con chắc mẹ ân hận suốt con ạ. Cái ngày mẹ mong đợi hàng tháng không thấy xuất hiện, đã trễ hơn 10 ngày rồi, mẹ hồi hộp xen lẫn lo sợ, đi ra tiệm thuốc tây nói lí nhí với cô bán thuốc là bán cho 1 que Quick Stick rồi mong cho trời mau sáng để thử. Lần đầu thử, mẹ lóng ngóng đọc kỹ thao tác trước khi sử dụng rồi hồi hộp nhìn chăm chăm vào cái cây nhỏ xíu quyết định sự hiện diện của con. Cảm giác sung sướng vỡ oà khi hai vạch màu hồng nhạt xuất hiện. Cái buổi sáng hôm ấy khi phát hiện mầm sống bé xíu nằm trong da thịt mẹ thật tuyệt vời, Mẹ hạnh phúc sung sướng ngất ngây. Bố hoan hỉ hối mẹ thay đồ đi BV siêu âm cho chắc ăn. Tối về Bà Nội thấy mẹ không ăn cơm lại thắc mắc: “ Sao vậy con, mệt hả”. Mẹ sợ lắm con à, thế là sau khi Bà Nội hỏi mẹ bật khóc huhuhu, không nói nên lời, Bố phải nói thay mẹ: “ Mẹ sắp được làm Bà Nội rồi”, cả nhà vui mừng nhao nhao hỏi thăm mẹ. Mẹ mắc cỡ cứ cúi gầm mặt tận hưởng cảm giác lâng lâng vì biết mình đang mang một sinh linh bé nhỏ trong người. Rồi mình sẽ được làm mẹ như bốo người phụ nữ khác. Mẹ tưởng mình là người may mắn nhất trên đời này.
   
            Mẹ đi ra nhà sách lôi về nhà bao nhiêu là sách vở, về thai nghén, sinh sản, mẹ đọc ngấu nghiến nhàu cả trang sách. 9 tháng mang con trong bụng, 9 tháng với nhiều trăn trở có, lo âu có, vui sướng có. Rồi nỗi lo sợ của những ngày đầu tiên ấy cũng qua đi. Tháng thứ bố thì mẹ chắc chắn rằng con đang hiện hữu trong thân thể mẹ.
   
            3 tháng đầu của thai kỳ, mẹ bị nghén kinh khủng, không ói nhưng lúc nào cũng lợn nhợn, không chịu được bất kỳ mùi gì, dẫu là mùi thơm của nước hoa mà mẹ từng yêu thích hay mùi của món ăn mà mẹ từng nghiện khi còn một thân một mình.
   
            3 tháng kế tiếp, mẹ phải đối mặt với cái lưng đau như sắp gãy sụp, sự nặng nề bắt đầu đè nặng bước chân của mẹ. Không thể làm gì khác được, còn phải kiếm tiền chuẩn bị cuộc sống mới cùng con, hằng ngày, mẹ vẫn phải mang vác con cùng đi làm việc với mẹ. Biết mẹ vì mình nên con nằm trong bụng mẹ rất ngoan. Tháng thứ 4, hồi hộp nhìn ảnh con qua màn hình siêu âm bốn chiều, biết con là trai, phát triển bình thường với đầy đủ các bộ phận hoàn chỉnh của một con người, mẹ vui mừng không tả xiết. Cú xoay trở người đầu tiên của con trai mà mẹ cảm nhận được thật lạ kỳ. Càng lạ kỳ hơn khi mỗi ngày được biết con lớn lên, mạnh mẽ trong từng cú đạp vào lòng mẹ, đa dạng hơn trong cử động thân thể. Mỗi lần con gồng mình, “máy” thật mạnh làm mẹ đau nhói cả một vùng bụng nhưng mẹ sung sướng vô cùng. Ngày nào không cảm nhận được cái đau ấy là mẹ lo lắng không yên. May thay, bên mẹ, luôn có bà ngoại, có bố cùng chia sẻ từng khoảnh khắc diệu kỳ ấy. Mẹ tràn trề hạnh phúc trong niềm nôn nao sắp được làm mẹ.
   
            3 tháng cuối: Vì con, mẹ không qua trọng hình thức của mình nữa, mẹ ăn tất cả mọi thứ có thể tốt cho cái thai đang lớn lên từng ngày. 9 tháng mang bầu, mẹ được bà nội và bố chăm sóc rất kỹ. Không có tháng nào mà bố lại bỏ lỡ dịp đi khám thai cùng mẹ, không có món ăn nào mẹ yêu cầu mà bà nội lại không phục vụ. Được chăm kỹ như thế nhưng mẹ không “nặng nề” lắm, ai nhìn cũng quở là nếu lên ít cân như thế là em bé sẽ bị suy dinh dưỡng. Mẹ lo lắng lắm con ạ. Đi làm đến tháng thứ 8 của thai kỳ thì mẹ quyết định nghỉ sớm để đảm bảo an toàn cho cái thai đã lớn hoàn chỉnh trong bụng mình. Một tháng nữa thôi là mẹ được “thấy tận mắt, sờ tận tay” con trai mình bằng xương bằng thịt. Mẹ, bố và bà đã chuẩn bị rất chu đáo không thiếu thứ gì, từ cái áo, cái tả, cái bình sữa, đến cái giường, cái gối, cả những món đồ chơi dành cho bé từ 1 đến 3 tháng tuổi … và hàng trăm món linh tinh khác nữa cho ngày chào đời của con. Những ngày cuối, mẹ nôn nao, chờ đợi, có lúc thấp thỏm đến lo lắng rơi nước mắt vì mong gặp mặt thiên thần bé nhỏ. 9 tháng mang thai, lúc ấy, mẹ thấy sao lâu khủng khiếp.
   
           Đến ngày dự sinh rồi mà con chả có tí ti gì động đậy cả làm mẹ lo lắng hết sức. Bố đi làm mà cứ điện thoại hỏi thăm mẹ hoài. Thế rồi các bác sĩ siêu âm và thăm khám cho mẹ ra quyết định là mổ để bắt con ra “chứng tỏ là cu cậu rất là lì lợm”.

  :43:Lúc 12h30’ (19/10/2006): Không được ăn hay uống bất cứ một thứ gì kể cả sữa, hixhixhix đói meo như con mèo.
  :20:Lúc 14h05’ (19/10/2006): Làm vệ sinh………….
  :63:Lúc 18h00’ (19/10/2006): Lên bàn mổ.
  :5:Lúc 18h10’ (19/10/2006): Nghe kể lại là lúc đó Bò Viên đã tự thở một mình. Bò Viên cân nặng lúc sinh là 4kg, dài 53 cm. Siêu mẫu tương lai đó ạ. Hihihihi
  :8:Lúc 02h00 (20/10/2006) : Được cô điều dưỡng thông báo là có thể gặp Bò Viên được rùi, hihihihi mừng wá chừng, Nhìn cu cậu ngủ say sưa dưới chân mà cảm xúc thật là hạnh phúc đó các bạn ạh.
   
          Và Mẹ mong lắm cho sự bình an của con và của tất cả mọi người mẹ yêu thương. Chẳng ai có thể níu giữ lại thời gian đã qua, mẹ cũng không ngoại lệ con ạ, Mau lớn con trai nhé, Mẹ yêu con.
   
« Sửa lần cuối: Tháng Bảy 11, 2009, 09:24:36 am gửi bởi Bò Viên » Logged

hoangnhatlam
Bibi tập sự


Danh vọng: 0
Offline Offline

Bài viết: 1


« Trả lời #10 vào lúc: Tháng Bảy 15, 2009, 10:34:53 am »


CÁC THÀNH VIÊN CHỈ ĐƯỢC PHÉP UP BÀI DỰ THI VÀO TOPIC NÀY
MỌI THẮC MẮC, COMMENT XIN VÀO TOPIC:  PHÁT ĐỘNG CUỘC THI VIẾT " NHẬT KÝ ONLINE CHO BÉ"

ĐỀ NGHỊ CÁC THÀNH VIÊN GHI RÕ THÔNG TIN TRÊN ĐẦU CÁC BÀI THI ĐỂ CHÚNG TÔI TIỆN LIÊN HỆ:

1. SỐ BÁO DANH :10
2. TÊN BỐ, MẸ
Tên Bố: Nguyễn Văn Tới
Tên Mẹ: Nguyễn Hoàng Hải
3. TÊN BÉ - SỐ TUỔI: Nguyễn Hoàng Nhật Lâm- Tuổi rưỡi
4. ĐỊA CHỈ CHÍNH XÁC CỦA GIA ĐÌNH: Số 216- Dãy C9- Thôn 25- MAi Đình- Sóc Sơn- HÀ Nội
5. ĐIỆN THOẠI LIÊN HỆ:043- 5830674
6.EMAI, NICK CHAT NẾU CÓ
: haikt_nl/ haikt_nl@yahoo.com
Bài dự thi
Con yêu dấu của mẹ! 53
Thật buồn cười khi mẹ viết bức thư này cho con phải không con? Vì con mới được 18 tháng và phải 5 năm nữa con mới biết đọc. Nhưng mẹ biết nói với ai bây giờ, biết gửi những tâm sự của mình cho ai bây giờ ngoài con trai bé bỏng của mẹ. ha ha
   Từ khi bố con đi làm xa nhà, xa hai mẹ con mình, thói quen viết nhật ký của mẹ lại bắt đầu vì mẹ chẳng biết nói với ai những tâm tư của mình cả. 5
  Con yêu quý! khi mẹ vừa mất chị con ( lúc đó mẹ mang bầu chị con được 3 tháng) mẹ cảm thấy hoang mang, khủng hoảng vô cùng. 20 Ông bà nội không tiếc lời mắng nhiếc bố mẹ. Lúc đó mẹ tuyệt vọng lắm tưởng chừng như trái đất sắp sụp đổ vậy. Nhưng như một phép màu xuất hiện, rstar khi biết mẹ có con mẹ như cây khô gặp cơn mưa sau những ngày nắng hạn. Mẹ vui lắm, nhìn ngắm những tấm ảnh trẻ con mẹ lại hình dung ra khuôn mặt thiên thần của mẹ, chắc sẽ xinh lắm đây rồi mẹ lại cười một mình.
 Con biết không, trong 9 tháng 10 ngày con ở trong bụng mẹ con đã làm cho cả nhà nhiều phen hú vía. Lúc con mới được 4 tuần có bác sĩ bảo con là sót rau, có bác sĩ bảo con là thai lưu không để quá được 3 ngày nghe vậy bố mẹ đứng tim vì sợ mất con nhưng may quá không phải bác sĩ họ nhầm con ạ........Rồi khi con được 3 tháng, 5 tháng con còn nghịch ngợm không chịu nằm yên trong bụng mẹ cứ dọa mọi người hoài. Cuối cùng cũng đến ngày mẹ con mình gặp nhau con cũng làm cả nhà vất vả, phải ăn tết ở bệnh viện vì con sinh đúng sáng mồng 1 tết mà. Năm đó niềm vui nhân đôi, vừa đón chào năm mới vừa đón mừng con ra đời. Mới đó mà con trai mẹ đã được gần 1 tuổi rưỡi rồi, con đã bi bô nói được vài từ rồi mẹ vui lắm vì con trai mẹ đang dần lớn khôn. Con trai mẹ cũng hóm hỉnh lắm, chạy nhảy hò hét suốt ngày chẳng lúc nào chịu ngồi yên cả. Con rất thích xem phim hoạt hình, xem ca nhạc mỗi khi nghe nhạc là con lại lắc lắc cái mông, còn biết nhảy cả Hiphop nữa chứ. Nếu mà bố con ở nhà, chắc bố sẽ vui lắm nhưng vì cuộc sống, vì kinh tế mà bố phải xa con, xa gia đình một thời gian. Những lúc mẹ khóc vì nhớ bố đã có con bên cạnh mẹ, biết ôm cổ an ủi mẹ. Mẹ yêu con nhiều lắm con trai ạ. Mẹ chỉ có 1 điều ước đó là mong sao con trai mẹ luôn khỏe mạnh, ngoan ngoãn, thông minh thì bố mẹ có vất vả đến mấy cũng thấy vui.
Yêu con nhiều 8

« Sửa lần cuối: Tháng Tám 25, 2009, 12:01:16 am gửi bởi admin » Logged
anglebong
Bibi tập sự


Danh vọng: 30
Offline Offline

Bài viết: 20



« Trả lời #11 vào lúc: Tháng Bảy 16, 2009, 02:38:53 pm »

1. Số báo danh : 11
2. Tên bố, mẹ: Bố : Nguyễn Tiến Hưng
                     Mẹ : Vi Thị Mai Liên
3. Tên bé - số tuổi: Nguyễn Trang Linh - 1 tuổi 5 tháng 3 ngày
4.  Địa chỉ chính xác của gia đình: (Địa chỉ gia đình cháu chưa ổn định, mẹ cháu xin gửi địa chỉ cơ quan của mẹ cháu ạ): Công ty TNHH Kính Nổi Việt Nam - Phương Liễu - Quế Võ - Bắc Ninh 
5.   Điện thoại liên hệ : 0912981338
6.   Email - nick chat: vimailien78@yahoo.com


Bài dự thi:

(Trích từ cuốn nhật ký mẹ viết cho con từ khi con còn là giọt máu)

Có một Thiên thần tên là Bống!

Ngày 13 tháng 2 năm 2009
Mạ, mạ, mạ…con đã bắt đầu biết gọi mẹ như thế đấy!
Hôm nay là ngày trọng đại, ngày đánh dấu sự có mặt của Bống yêu của mẹ tròn một tuổi. Một năm đã qua đi cùng với sự khôn lớn và phát triển của con, Ông Bà, Bố Mẹ, dì Nam và cả em Chíp nữa luôn dành cho con những tình cảm yêu thương nhất và chăm sóc con từng ngày. Mỗi khi con biết làm điều gì đó là cả nhà lại cổ vũ động viên khích lệ con nên con rất hay phấn khích và thích thể hiện làm cho không khí gia đình lúc nào cũng vui vẻ và ấm cúng. Mẹ chúc Thiên thần Bống của mẹ sang tuổi mới luôn mạnh khoẻ, ngoan ngoãn, hay ăn chóng lớn và nhanh biết nói nhé!

Buổi tối, nhà mình ăn cơm sớm hơn thường lệ được một chút, dì Nam đi mời các bạn hàng xóm đến nhà mình, đông ghê, con có vẻ rất thích không khí đông vui này nên nhún nhảy liên tục. Màn mở đầu là bài hát “Happy birth day to you” do tất cả các “ca sĩ” nhí và “ca sĩ” lớn có mặt trong buổi tối hôm nay trình bày sau đó hai mẹ con mình cùng thổi nến (vì con chưa biết thổi nên mẹ thổi là chính) và một tràng vỗ tay ròn tan vang lên, bữa tiệc nhỏ bắt đầu. Ông ngoại làm “phó nháy” cho con cả buổi tối, hôm nay con là VIP nên từng bước đi của con đều được “phó nháy Ông” săn hết. Sinh nhật đầu tiên của con đã có quà tặng của các bạn nhỏ hàng xóm rồi đấy nhé: hai chị Quỳnh tặng cho con hai con thú bông nhỏ xinh giống hệt nhau (giống như hai chị sinh đôi ấy mà), chị Quỳnh Anh tặng cho con một đôi xăng đan màu hồng rất hợp với chiếc váy mà dì Nam mua tặng con cùng chiếc bánh ga tô xinh xắn. Cậu Tiến gửi về cho con (và cả em Chíp nữa) mấy cái váy đẹp lắm, mẹ rất thích con mặc chiếc váy màu trắng – trông như là công chúa í, yêu lắm cơ!!! Bố mẹ tặng cho con chiếc vòng bạc để giữ gìn sức khoẻ cho con. Nhưng con đừng thắc mắc là không thấy qùa của Ông Bà nhé, quà của Ông Bà chính là tình thương yêu, chăm sóc con và em Chíp ngoan ngoãn , khôn lớn từng ngày giúp bố mẹ yên tâm công tác và phấn đấu đấy. Mẹ yêu lắm lắm, Bống ngoan của mẹ!!! 53 53 53
Ngày … tháng … năm…
Dạo này Bống lười ăn quá, mẹ buồn lắm, tìm mọi cách cho con ăn nhưng vẫn chưa cách nào có hiệu quả, mẹ định mua thuốc B1 cho con uống để con thèm ăn nhưng mẹ lại mua sirô KIDDI cho con uống vì bác Tuyết bảo loại này dùng cho trẻ biếng ăn tốt lắm. Mẹ cho con uống gần một tuần rồi mà chưa thấy hiệu quả đâu chỉ thêm sáng nào mẹ cũng phải đánh vật với con để cho con uống và có nghĩa là sáng nào con cũng có 1 trận hờn ầm ĩ nỉ non vì không muốn uống thuốc, mẹ sẽ không nản đâu, mẹ vẫn tiếp tục cho con uống để mong con ăn ngon miệng hơn và chịu khó ăn hơn. Các món ăn mẹ và dì Nam thay đổi thường xuyên cho hai chị em, Bà nấu cháo lại rất ngon, chẳng có cái cớ gì mà con lại sợ ăn đến thế. Mỗi khi cho con ăn, cả nhà lại ầm ĩ cả lên, người làm trò này, người làm trò khác, Ông gọi xuôi, Bố gọi ngược, có lúc thì Ông giữ chân, Bà giữ đầu rồi lại cả ông Vinh hàng xóm nữa cũng sang để làm trò cho con ăn, mệt mệt mệt… Cuối cũng thì cũng hết phần ăn của con nhưng mệt lắm. Ưu điểm của con là đưa cháo vào đến miệng là nuốt ngay nhưng nhược điểm của con là không chịu há mồm, cứ mím chặt không thể đưa được cháo vào kể cả khi con khóc con cũng ngậm chặt. Có một lần mẹ bực quá, tét vào mông con mấy cái nhưng sau nghĩ lại mẹ thấy thương con quá, chẳng qua là con không muốn ăn nên không thể ăn được mà mẹ đánh con cũng có biết đau là gì đâu, con chỉ khóc vì mẹ nói to quá thôi mà, thế là từ lần sau cho con ăn mẹ không mắng cũng không đánh con nữa, chỉ nịnh và làm trò cho con thôi. Bống yêu của mẹ ơi, con chịu khó ăn để Ông Bà và Bố Mẹ vui lòng nhé. Bố mẹ yêu con nhiều!!! 53 53 53
Ngày … tháng … năm …
Hôm nay mẹ với bố đi Chùa Hương từ 3giờ sáng (cơ quan mẹ tổ chức cho các chị em nhân ngày 8/3). Trước khi đi mẹ dặn con ở nhà với Ông Bà phải ngoan, chịu khó ăn cháo, chiều về mẹ mua quà cho. Chẳng biết con có hiểu gì không nhưng mẹ thấy con nằm lăn ra ngủ ngon lành. Đây là lần đầu tiên mẹ đi chơi xa mà không có con kể từ khi con sinh ra. Bố mẹ đi sớm nên con vẫn còn ngủ, khi bố mẹ về con lại đi ngủ rồi vì cả đoàn đi về muộn quá. Đi cả ngày mẹ nhớ Bống lắm, mẹ nhớ tiếng con cười, nhớ điệu cười nhăn mũi của con, nhớ cảm giác mẹ ôm con vào lòng ấm áp, nhớ cái rúc đầu của con vào người mẹ để mẹ được hít hà lên mái tóc đen nháy đầy mùi mồ hôi của con. Mẹ vào giường nhìn thấy con đang ngon giấc mà thấy đáng yêu biết bao, chắc con mong mẹ lắm, đây cũng là tối đầu tiên con đi ngủ mà chưa được tu ti mẹ, khi mẹ nằm xuống cạnh con mang hơi sữa đến, con chẳng cần mở mắt ra mà cũng ôm choàng lấy mẹ để tìm ti. Rồi như có cảm giác an lành, con vừa ti mẹ vừa tiếp tục say sưa giấc ngủ. Mẹ yêu lắm, Thiên thần Bống của mẹ!!! 53 53 53
Ngày ... tháng ... năm ...
Mẹ đi làm về đến cửa, như mọi khi con vẫn chạy ra đón mẹ, chỉ khác là hôm nay mũi của con bị trầy đỏ, tóc tai của con thì xù hết cả lên vì mới ngủ dậy, mẹ vừa thấy yêu vừa thấy thương con. Bà bảo, trưa nay (nhà có khách), cả nhà đang ăn cơm, con thì cứ đứng ở cửa, nhún nhảy ở đấy, không may bị ngã xuống sân nên mũi với phần môi trên nó mới bị như thế, i như em Chíp hôm trước ấy, khổ thân cái Bống còi của mẹ, cũng tại con nghịch lắm cơ, bây giờ con biết đi biết chạy rồi lại còn biết nhiều trò nữa nên có lẽ con cũng sẽ hay bị ngã lắm. Ông Bà trông hai chị em cẩn thận lắm rồi đấy nhưng tình hiếu động của trẻ con thì làm sao mà tránh được, mà không có hai con bé hiếu động này thì cả nhà cũng buồn lắm đấy. Mõi khi dì Nam bảo Bống "lườm" cho dì xem là con nhíu mắt cau lông mày vào trông rất buồn cười làm cho cả nhà khoái trí. Con muốn xin cái gì thì trước hết là phải ạ, cười xinh, lườm và xoè tay xin thì mới được, chưa kể có lúc con còn vừa đi vừa chắp tay sau đít, đi điệu, đưa mông để đánh đòn... Bống yêu của mẹ biết nhiều trò lắm và ai nói con cũng hiểu được nhiều rồi chỉ có điều con chưa nói được thôi. Mỗi khi con làm gì mẹ không đống ý, mẹ "lườm" con một cái là con quay ra đưa ngay cái miệng xinh xinh thơm vào má mẹ, mẹ thấy mình hạnh phúc và ấm áp biết bao. Con luôn là niềm tự hào và là nguồn động viên an ủi lớn nhất của mẹ để mẹ vững vàng trong cuộc sống bộn bề đấy, Bống yêu bé bỏng của mẹ!!!
Con vừa uống xong chai sirô KIDDI, mẹ cho con uống tiếp ba hộp cốm Bio acimin nữa để cải thiện đường tiêu hoá, cho con cảm giác ăn ngon miệng với lại loại cốm này có thể uống liên tục được còn KIDDI phải ngừng khoảng một tháng mới được uống tiếp. Mẹ mong con khôn lớn từng ngày!!! 53 53 53
Ngày ... tháng ... năm ...
Hôm nay con được 14 tháng 15 ngày nhưng cân nặng của con thì chẳng lên được mấy. Dạo này con lười ăn lắm, con uống hết ba hộp Bio acimin rồi mà chẳng ăn thua gì cả, vẫn cứ lười ăn như trước. Bữa nào ở nhà với Bà, với dì Nam thì còn ăn được chứ ở nhà với mẹ thì con chẳng chịu ăn uống gì cả: sáng mẹ bón được ba thìa cháo, trưa mẹ cũng bón được ba thìa cháo, tối có khi cũng chỉ ba thìa mà thôi, còn lại là con uống sữa cầm hơi, mẹ chán lắm, nhiều lúc thấy mình stress quá, mặt con thì meo lại, người thì như con cua con í, mẹ và bố con xót hết cả ruột. Phải nói bố con cũng chăm con lắm, biết mẹ khó cho con uống sữa vì con hay đòi ti nên bố dành việc cho con uống sữa: sáng ngủ dậy, quần soóc áo may ô ngồi bế con ở cửa cho uống sữa, tối mẹ thì cầm bát cháo, bố bế con cùng đi dong hết nhà này nhà khác để dỗ cho con ăn, chuẩn bị đi ngủ bố lại bế con ngồi ở cửa để cho con uống sữa... cái tội lười ăn của con làm cả nhà mệt mỏi, xong mỗi bữa sữa hay bữa cháo của con là bố với mẹ thấy nhẹ cả người. Có hôm ngày nghỉ, cả ngày con chẳng ăn gì, 6 giờ tối bố mẹ lại phải đưa con về bà ngoại nhờ bà và dì Nam cho con ăn. Mẹ đang thử cho con uống vitamin B1 xem có thay đổi được tình hình gì không chứ kéo dài tình trạng này thì gay go quá, mẹ cũng thay sữa Dumex bằng sữa Pediasure, mẹ mong con ăn ngoan chóng lớn!!! 53 53 53
À, chiều nay đi làm về mẹ chứng kiến cảnh "con tranh nhau với em Chíp" nhé. Con cũng ghê gớm phết đấy, hai chị em giằng nhau cốc nước, em Chíp nó giằng được thế là con cào em luôn sau đó đưa tay vào mồm vừa cắn vừa khóc ăn vạ. Trời ơi, đanh đá quá đi mất, cứ ở nhà với mẹ thì chẳng biết con thế nào vì chẳng có ai để tranh giành cả, thêm một "đứa bạn" nữa mẹ mới biết con cũng không vừa đâu, con gái thì phải thùy mị nết na chứ, giống như tên TRANG LINH của con ấy! Mẹ yêu con, Búp bê của mẹ!!! 53 53 53
Ngày ... tháng ... năm ...
Dạo này nhà mình không ở trên nhà Ông Bà ngoại nữa nên sáng sáng, khi con chưa muốn tỉnh giấc, bố mẹ đã đánh thức con để còn kịp đưa con về Bà. Chắc con cũng chẳng hiểu tại sao bố mẹ lại gọi con dậy sớm như vậy, chỉ biết rằng con buồn ngủ không thể mở được mắt ra nhưng nghe mẹ nói "dậy ngồi bô đi con" thế là con vùng dậy, mồm nói "đi đi", mắt nhắm mắt mở thu lu trong vòng tay mẹ đi xuỗng nhà vệ sinh, đưa mắt tìm chiếc bô hình con vịt màu vàng mẹ mua từ khi con mới được mấy tháng tuổi. Ngồi vào chiếc bô đó con thích lắm vì con được sờ nắm vào đầu vịt, vào cái mỏ rộng ngoác của nó, nó lại còn có hai cái cánh thò hai bên nữa chứ. Mẹ để con ngồi vào đó và thoải mái dọn dẹp lặt vặt. Ngồi được một lúc có vẻ như con thấy thèm được mẹ bế hơn nên lại gọi mẹ ầm ĩ, mẹ nhấc con ra khỏi bô, rửa mặt mũi rồi cả nhà lại hành trình trên chiếc xe máy về nhà Bà ngoại. Bống à, vì bố mẹ phải đi làm nên con được về nhà Bà ngoại đấy. Sáng bố mẹ đưa con lên sớm, chiều mãi muộn bố mẹ mới đón con về. Hồi bố mẹ mới đưa đi đón về như thế, mẹ về đón con sớm lắm nhưng sau Bà bảo: "cứ về nấu cơm nước rồi lên đón Bống cũng được", thế là đi làm về nấu cơm xong mẹ mới đón con nên hơi muộn. Không phải là con muốn mẹ đón sớm hay đón muộn mà thực tình mẹ hiểu, con nhớ mẹ lắm, hôm nào em Chíp cũng được dì Nam về bế sớm, nhiều khi con thấy tủi thân lắm nên nhìn thấy mẹ về là con bỏ hết tất cả các trò chơi để xà vào lòng mẹ và thoải mái mút ti mẹ chít chít...
 Mẹ yêu con rất nhiều, Thiên thần Bống của mẹ!!! 53 53 53
...
Logged

hoangha910
Bibi tập sự


Danh vọng: 0
Offline Offline

Bài viết: 5


« Trả lời #12 vào lúc: Tháng Bảy 18, 2009, 09:47:37 am »

1. Số báo danh : 12
2. Tên bố, mẹ: Bố : Phùng Quang Tuấn
                     Mẹ : Hoàng Thị Thu Hà     
3. Tên bé - số tuổi: Phùng Quang Tuấn - 10 th áng tuổi
4.  Địa chỉ chính xác của gia đình: P 910 CT5 đơn nguyên 4 khu đô thị Mỹ Đình 2 Từ Liêm Hà Nội.30
5.   Điện thoại liên hệ : 0988757080
6.   Email - nick chat: mayden205@yahoo.com
22 giờ ngày 16/7/2009
Viết cho tôm của mẹ...
   Giờ này con đang ngủ, mẹ tranh thủ viết cho con vài dòng nhật ký để sau này con đọc nhé con yêu. Hôm nay con được 9 tháng 28 ngày tuổi. Thời gian trôi qua thật nhanh ngày nào con còn ở trong bụng mẹ thế mà giờ con trai của mẹ đã biết đứng rồi. Chẳng mấy chốc mà con biết đi đâu nhỉ con có biết không mẹ rất mong đến một ngyaf nào đó mẹ đi làm về con chạy ra và  gọi mẹ, lúc đó cho dù có mệt  mỏi đến đâu chắc mẹ cũng cảm thấy rất vui con à.
    :confused:Nhưng thật buồn là con vừa mới ra viện sau một đợt 10 ngày tiêu chảy, thế mà có lẽ ngày mai con lại phải nhập viện lại rồi. Hôm nay nhận được kết quả xét nghiệm của con, từ lúc đó mẹ thấy thật buồn. Con hãy cố gắng lên con trai nhé. Mặc dù bị ốm nhưng hôm nay tôm của mẹ vẫn rất ngoan vẫn ăn 3 bữa cháo và uống sữa đầy đủ. Con vẫn chơi vẫn sửa chữa ô tô đấy là đồ chơi yêu thích của con mà. Hãy cố gắng sớm bình phục con nhé.
   Chúc con ngủ ngon con yêu! 8 rstar bstar star
23 giờ ngày 17/7/2009
Viết cho tôm của mẹ... :53:0.

   Sáng nay, trời mưa thật to, cả bố và mẹ đều ở nhà để đưa con ra viện. Đến viện Nhi, mẹ mua phiếu khám chờ mãi mới đến lượt tôm vào khám. Trong thời gian chờ đến lượt khám mẹ nhận được tin Cậu Trung phải vào viện vì viêm ruột thừa. Đến lượt con vào khám Bác sĩ nói là giờ không còn giường nào nên cho con về nhà tiêm một đợt kháng sinh nữa bắt đầu từ hôm nay.
   Khi khám xong, gần 12 giờ trưa trời mưa như trút nước mẹ gọi taxi họ lại mặc cả bực mình quá bố mẹ đưa con về bằng xe máy. Một chiếc áo mưa không che đủ cho cả nhà mình, mẹ chấp nhận ướt để con được khô ráo. Thật là may vì về đến nhà con không bị ướt tí nào.
   Hai cậu cháu đều bị ốm, hai cậu cháu cố gắng nhanh khỏi ốm nhé 63 63 63
Logged
Mẹ Khánh Ngọc
Bibi siêu nhân
*****

Danh vọng: 408
Offline Offline

Bài viết: 3823


Mẹ yêu bố con Bống nhiều lắm cơ!!!!!


« Trả lời #13 vào lúc: Tháng Bảy 21, 2009, 11:33:16 am »

1. Số báo danh: 13
2. Tên Bố/Mẹ:            Bố : Vũ Văn Diễn
                               Mẹ: Phạm Khánh Linh
3. Tên bé:      Vũ Phạm Khánh Ngọc  ( 2 tuổi - sinh ngày 22/07/2007)
4. Địa chỉ: Xóm Trại- Thôn Vĩnh Khê - Xã An Đồng - Huyện An Dương - Thành Phố Hải Phòng
5. Điện Thoại: 0313913862/ Mẹ Linh: 0983072740/ Bố Diễn: 0988839789
6. Nick: khanhlinh27483@yahoo.com/ Email:dienlinhngoc@gmail.com

Viết tặng con gái của mẹ
Ngày xưa ấy....
Mẹ biết bắt đầu ngày xưa vào thời điểm nào nhỉ?. Có lẽ bây giờ cái ngày xưa rõ nét nhất trong tâm trí mẹ đó là từ khi mẹ biết tin con đang hình thành trong cơ thể mẹ. Nhìn que thử mà mẹ cứ dụi mắt mãi không thôi bởi mẹ chỉ sợ mẹ ngái ngủ, mẹ hoa mắt mà nhìn nhầm 1 vạch thành 2. Mẹ sợ mẹ sẽ vui mừng hụt đó mà. Giờ nghĩ lại mẹ vẫn thấy buồn cười. Khi tin chắc rồi mẹ cứ loanh quanh dưới bếp, mãi mới biết phải làm gì. Mẹ chạy ngay lên gọi bố con dậy. Mẹ hét lên trong sung sướng:" Anh ơi, mình sắp có con rồi". Bố con choàng tỉnh giấc ôm chầm lấy mẹ:" Anh cám ơn mình". Từ lúc đó mẹ thấy mình trở thành một người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian này. Mỗi khi mẹ đi mẹ cũng chỉ sợ làm động đến con mẹ thôi. Mẹ ra đường thấy tự tin hơn vì mẹ biết mẹ không xinh đẹp nhưng giờ mẹ có con rồi, điều đó chẳng quan trọng nữa. Mẹ tự tin, và nói không quá thì mẹ thấy mình như kênh kiệu hơn thì phải. Ôi, cái sinh linh bé bỏng đã làm thay đổi hoàn toàn con người mẹ mất rồi. Con chỉ trong bụng mẹ có 10 ngày thôi là mẹ đã có biểu hiện nghén, mẹ thèm ngủ đến khủng khiếp. Ai cũng cảm giác ở bất cứ nơi đâu, dù có đang làm việc mẹ cũng ngủ được. Mẹ ăn khoẻ tới mức chỉ có bố con ở cùng mới tin được. Mẹ béo nên lúc nào cũng sợ béo nhưng giờ thì mẹ chẳng quan tâm chuyện mẹ sẽ béo thế nào nữa. Mẹ ăn vì con cơ mà con nhỉ.
Lần siêu âm đầu tiên, mẹ thấy vui khi con đã làm tổ an toàn nhưng bác sĩ lại bảo có 2 u nang. Mẹ lo lắng, mẹ không sợ nó ảnh hưởng đến mẹ mà chỉ vì mẹ lo nó ảnh hưởng tới con thôi. Mẹ mang nỗi lo mà không cho bố biết vì mẹ cầu trời cho đó chỉ là nang nước như bà ngoại nói. Một tháng tiếp theo, mẹ chỉ mong thời gian trôi thật nhanh để mẹ đi kiểm tra lại. Rồi kết quả thật mỹ mãn là hai cái nang rất to ấy đã biến mất để dành chỗ cho con mẹ phát triển. Đi đâu ai cũng hỏi con là trai hay gái? Mẹ rất tự tin trả lời:" Một công chúa" cho dù mẹ chẳng cần siêu âm mầu như mọi người nói vì bằng linh cảm của người mẹ ngay từ khi con tượng hình, mẹ đã tin con là một nàng công chúa đáng yêu. Mẹ lúc nào cũng tưởng tượng con mẹ trong bộ váy như búp bê nhỏ xinh, tay xách tai con gấu bông lôi khắp nhà. Về phần bố con,bố con chăm chút mẹ rất tận tình mà có nói ra nhiều người sẽ khó tin. Mẹ được cưng chiều đến mức lười biếng.
9 tháng sau.
Con gái lớn nhanh trong cơ thể mẹ, mẹ thích nhắm nhìn hai mẹ con mình trong gương. Mẹ xoa cái bụng tròn tròn mà tưởng tượng không biết con gái mẹ như thế nào nhỉ. Mẹ giờ thì đúng là như cái thùng phuy rồi nhưng nhằm nhò gì với việc mẹ sắp có một công chúa xinh đẹp. Mẹ nghỉ làm để về ngoại sinh con. Mang thai con nhưng mẹ thấy rất nhẹ nhàng, mẹ ăn uống ngủ nghỉ rất tốt nên 9 tháng mẹ vẫn ngồi xổm làm mọi việc được cho dù trọng lượng hai mẹ con mình lên tới 70kg. Hàng sáng mẹ vẫn quét ngõ cho bà ngoại và cũng để hai mẹ con mình dạo mát,mẹ cứ thấy con đạp là mẹ lại nói chuyện. Không biết con có nghe được không nhưng mẹ tin con sẽ hiểu tình yêu của mẹ đang truyền cho con đó, con gái yêu ạ.
21/07/2007.
Mọi việc vẫn bình thường, mẹ thấy con vẫn đạp nhưng bụng mẹ đã tụt sâu thấy rõ. Bà ngoại bảo mẹ sắp đẻ rồi nhưng mẹ thấy có đau gì đâu nhỉ. Mẹ chỉ thấy mỏi lưng lúc ngủ thôi. Bố con về thăm hai mẹ con dù lúc đầu bố có bận việc nhưng bố bảo thấy nóng ruột nên về. Tối đó bà bác sĩ mẹ nhờ đỡ đẻ cho mẹ gọi điện hỏi hẹn sáng hôm sau đi khám. Mẹ còn thấy hùng dũng:" Chắc chưa đâu cô ạ. Cháu chẳng thấy đau gì cả. Cháu vẫn khoẻ, đi lại nhanh". Nhưng rồi mẹ cũng đồng ý sáng hôm sau đi khám. Mẹ cũng muốn khám cho yên tâm con gái mẹ có ổn như mẹ nghĩ không.
8h sáng 22/07/2007
Bà ngoại cứ phân vân đi bằng cách nào còn mẹ thì thích đi bộ. Rồi bố mẹ cũng đi bộ vào bệnh viện cách nhà ngoại 2km. Vào đến nơi mẹ còn đi lên tận tầng 3 tìm bác sĩ. Vào phòng khám xong, mẹ vẫn nghêu ngao hát. À mẹ quên chưa nói là lúc có con là mẹ yêu đời lắm. Khám xong, bà Xuân-bác sĩ mắng mẹ:" Cái con này, đẻ đến nơi rồi mà đi lại như chạy thế à. Nhập viện. Chỉ giờ đến đêm là đẻ thôi". Ơ, mẹ có thấy gì đâu mà bà bảo đẻ ngay nhỉ. Nhập viện á???
Bác sĩ thì bảo ở lại luôn còn mẹ thì lại nhất quyết về tắm rửa cái đã. Hu hu, mẹ nghe thấy bà bảo phải kiêng tắm khoảng 1 tuần. Thế thì mẹ sống sao nổi con nhỉ nên mẹ tắm cho đã trước đi. Tắm xong mẹ vừa nhặt rau vừa chén hết 5 hộp sữa chua. Món khoái khẩu của mẹ mà. Ăn cơm xong mẹ cùng bà chuẩn bị đồ. Lần này thì mẹ không thể đòi đi bộ được nữa vì bố con kêu taxi rồi. Đưa mẹ vào  viện xong bố về quê đón bà nội con. Bố cứ lo con sẽ sinh trong lúc bố đi. Mẹ quả quyết:" Anh cứ đi đi, tối con mới ra. Yên tâm đi đón mẹ đi, anh sẽ được đón con đầu tiên". Mấy bà bác sĩ bảo:" Đi đẻ mà như hẹn giờ báo thức thế". Mẹ tin là thế mà, con gái mẹ cũng sẽ đợi bố phải không?.
4h chiều.
Mẹ bắt đầu đau, chỉ lâm râm thôi. Bà ngoại vào phòng đợi cùng mẹ một lúc phải ra do quy định ở đó không cho người nhà vàor. Bà ra, mẹ không thấy cô đơn đâu vì mẹ có con, mẹ chỉ lo thôi. Bố con và bà nội vào, bà ngồi một chút rồi mẹ bảo bà ra vì mẹ không muốn mấy người y tá nói bà đâu. Bố con thì kệ, nói mấy bố cũng ở lại. Bố bảo:" Có đánh anh cũng ở vì anh không thể để hai mẹ con ở đây được". Mọi khi vào chỗ toàn đàn bà con gái là bố con ngại lắm, ít khi ở lâu thế mà trong phòng hơn chục bà chửa đợi đẻ bố vẫn ở bên mẹ, nắm chặt tay mẹ, dìu mẹ đi cho bớt đau. Lúc đó dù đau mẹ vẫn nhìn gương mặt bố, bố đang rất lo mà.
7h tối.
Mẹ bước vào phòng sinh. Bố dìu mẹ vào quên cả là đã qua cửa phòng, mấy bà bác sĩ mắng:" ơ cái anh này, anh đẻ hay vợ anh đẻ đấy?". Mẹ chưa kịp cười thì nghe tiếng bố con:" Cả hai chứ bác. Nhà em nó có con một mình làm sao được". Ôi, mẹ quên cả đau vì lúc đó mà bố con vẫn tếu táo được.
Giờ chỉ còn một mình mẹ và con trong này thôi, mấy bác sĩ khám rồi kêu đi ăn cơm vì họ cũng mệt rồi. Bà Xuân người sẽ đỡ cho mẹ con mình bảo mẹ đợi tí nhé vì bà chưa kịp ăn gì suốt từ 10h sáng đến giờ. Mẹ cũng mong bà ăn đi cho đỡ mệt chứ mệt quá thì cũng ảnh hưởng đến con thì sao??????? Mẹ đau nhưng cố tưởng tượng xem con thế nào? Rồi cả nhà sẽ đón con ra sao. Lúc này có thêm một cô nữa cũng vào chuẩn bị đẻ. Cô ấy kêu khóc nhiều lắm. Mẹ thì mẹ chẳng khóc tí nào, đau thì suýt xoa tí thôi. Mẹ sợ mẹ khóc con nghe thấy con sẽ buồn phải không con?
8h55 phút..
Bé con của mẹ ra đời sau 1,5 hơi của mẹ. Nói là 1,5 vì mẹ đang rặn hơi thứ 2 thì bị bắt ngừng vì con ra rồi với 2 vòng nhau quấn cổ. Mẹ thấy con đã ra nhưng...................chẳng có tiếng khóc nào. Mẹ nhổm lên nhìn, thấy nét mặt bà Xuân bình thản. Con mẹ có sao không mà sao con không khóc? Mẹ nhìn theo bà Xuân đưa con ra bàn, lau sạch con, hút nước ối còn trong miệng con, chiếu đèn, rồi mẹ nghe thấy con:" Oe oe oe" đúng 3 tiếng. Con lại im lặng nhưng mắt con thì mở thật to .Mẹ không thể tin vào mắt mình bởi trước mắt mẹ là một bé con thật trắng trẻo và đáng yêu. Trước khi sinh con bố cứ lo con gái giống bố thì đen nhưng con trắng hồng hào. Con nằm quay mặt về phía mẹ nhưng con không nhìn mẹ. Tất nhiên rồi con nhỉ vì con đã biết nhận diện đâu là mẹ của con đâu. Con đang mải nhìn mấy cái bóng điện đang sáng trưng kia kìa. Cả phòng đẻ ồn ào:" Ôi lạ chưa, con bé không khóc mà chỉ nhìn bóng điện. Mắt nó đẹp chưa kìa". mẹ lúc đó thật tự hào vì có được cô con gái đáng yêu nhường đó.
Rồi với tính ít khóc con lớn lên ngoan ngoãn, lúc nào cũng thường trực nụ cười trên môi...
Và ngày hôm nay.........................
Con gái mẹ chính thức tròn hai tuổi. Con lớn nhanh đến mức mẹ không dám tin là 2 năm đã trôi qua. Mẹ cũng lớn lên nhiều từ khi có con. Con đã dạy cho mẹ biết thế nào yêu thương, là vị tha, là biết quên mình đi cho tất cả. Con yêu thương mẹ bằng một tình yêu vô điều kiện mà hiếm những người lớn nào có thể dành cho nhau được. Lúc con ốm hay con khoẻ con đều muốn mẹ bên con dù chỉ để nói với con vài câu thôi. Con không đòi hỏi mẹ mua cho con cái này hay cái kia. Đi đến hàng đồ chơi con cũng không đòi, chỉ cẩm cái gì mẹ đưa cho mà thôi. Mẹ là người nóng tính, đôi khi thiếu kiên nhẫn nhưng con không bao giờ giận mẹ cho dù với con yêu ghét rất rõ ràng. Mẹ có mắng con cũng chỉ nhìn mẹ mếu máo rồi sà vào lòng, ôm lấy mẹ. Mẹ thấy mẹ thật tệ. Lại ôm con xin lỗi. Giờ thì mẹ đã bớt cái tính nóng nảy nhiều rồi. Mẹ cảm ơn con rất nhiều, con gái yêu của mẹ
Con gái mẹ có cá tính. Con luôn là con mà không trộn lẫn với ai bởi con luôn theo suy nghĩ của mình. Con thể hiện cái tôi của mình rõ ràng, không dễ dàng bị phân tâm và bị chỉ đạo bởi người khác. Tự làm chủ lời nói, hành động của mình. Yêu, ghét rõ ràng không ai dùng đồ mà thí được. Nhưng đôi lúc cá tính của con bộc lộ hơi mạnh nếu như con nhẹ nhàng mà không ai nghe con là con cáu. Mẹ biết cái đó con giống mẹ mà nhưng mẹ tin mẹ sẽ hướng con đến cách thể hiện khác. Con yêu của mẹ phải hơn mẹ thật nhiều đấy chứ
Con gái mẹ sống vô cùng tình cảm.Con yêu bố mẹ, ông bà, anh chị em. Dù mẹ có mắng, có phát mông con thì con vẫn sà vào lòng mẹ có khi chỉ để mẹ ôm một cái. Lúc con lo sợ điều gì con cũng chỉ muốn mẹ ôm con, để đầu con gục lên vai mẹ hay mặt con áp vào ngực mẹ. Mẹ yêu con lắm con biết không? Mẹ khóc, con sẵn sàng bỏ tất cả các trò con thích nhất để đến ôm mẹ, để nhìn mẹ, lau nước mắt và bảo mẹ:" Mẹ Linh đừng khóc nữa"
Con là nụ cười tươi sáng không chỉ của bố mẹ mà của tât cả mọi người xung quanh.Con đi vắng, nhà nhà vắng vẻ. Con về, cả thế giới về theo. Cách nói năng lém lỉnh của con đã cho bố mẹ một cuộc sống rộn rã tiếng cười nên dù bố mẹ có không hài lòng về nhau thì cũng bỏ qua hết, nhìn gương mặt ngây thơ đáng yêu của con mọi tăm tối của thế giới này tan biến hết. Con đi đến đâu cũng là tâm điểm. Mẹ con mình về quê mấy hôm ra mà từ đầu đường mọi người đã gọi í ới:" Bống ơi, về quê ra rồi à", đến cả mấy bác thợ xây cũng nhớ con, nhớ điệu bộ và kiểu nói năng rất lém của con. Mẹ thấy hạnh phúc vì gia đình mình được mọi người yêu quý, nhất là con gái yêu của mẹ.
Mẹ luôn tâm niệm trong lòng lời một bài hát và đó cũng là những điều mẹ muốn nói với con- Bống yêu thương của mẹ.
".........Dù mai sau khôn lớn
Bay đi khắp mọi miền
Con đừng quên con nhé
Ba mẹ là quê hương"

Bố mẹ sẽ mãi mãi bên con trên mỗi bước đường con đi. Con là hạnh phúc mà bố mẹ đã khó khăn mới có được,một trái ngọt của cuộc đời. Con là hương sắc của cuộc đời bố mẹ.


« Sửa lần cuối: Tháng Bảy 23, 2009, 12:37:55 pm gửi bởi Mẹ Khánh Ngọc » Logged


Mẹ yêu con, yêu con rất nhiều!
menhatminh
Bibi tập sự


Danh vọng: 0
Offline Offline

Bài viết: 1


« Trả lời #14 vào lúc: Tháng Bảy 22, 2009, 11:31:34 am »


1. SỐ BÁO DANH (là số thứ tự gửi bài): 14
2. TÊN MẸ: Đặng Lệ Thuỷ
          Bố: Trần Quốc Bình
3. TÊN BÉ - SỐ TUỔI: Trần Nhật Minh - 8 tháng (sinh ngày 20/11/2008)
4. ĐỊA CHỈ CHÍNH XÁC CỦA GIA ĐÌNH: Số nhà 15 ngách 165/49/16 Dương Quảng Hàm - Cầu Giấy - Hà Nội
5. ĐIỆN THOẠI LIÊN HỆ: 0983999170
6.EMAI, NICK CHAT NẾU CÓ: thuydl83tq@gmail.com


8 tháng yêu thương

Hai ngày nữa con tròn 8 tháng mẹ tổng kết trước rồi up ảnh sau
Về ăn uống con đã ăn cháo đặc nguyên hạt, rau băm thức ăn cũng băm rồi.
Con bò nhanh thoăn thoắt và bắt đầu tập đứng, con đứng vị rồi thả tay ra nghịch đồ chơi khá lâu. Chắc tự đứng được khoảng 20s rồi lại chạm vào vật đỡ rồi lại đứng. Con tiến bộ từng ngày yêu lắm cơ ý

Con tập nói pa pà, con biết theo mẹ theo bố. Về đến nhà mà ko bế con 1 lúc là khóc ngay à, con cũng biết lạ rồi người lạ hỏi là mếu nhưng 1 lúc sau lại thành quen. Con theo bố mẹ nhưng bế 1 lúc thả xuống là lại ngồi chơi rất ngoan

Bố mẹ đã lát nền nhà, đóng gỗ ở 2 cửa ra vào để con khỏi bò ra khỏi nhà. Con có 1 khoảng không gian khoảng 10m2 để bò đứng và lăn ra đấy

Ngày con ăn 2 bát cháo to mỗi bát bằng 1,5 bát ăn cơm của bố mẹ, nhưng sữa thì vẫn 1 ngày khoảng 200ml thôi mẹ bổ sung thêm sữa chua và phô mai cho con.

À tháng này con còn bị sốt 1 đợt mà mẹ phải nghỉ đến 4 ngày ở nhà, đã có lúc con sốt đến gần 40 độ nhưng mẹ vẫn chưa cho con đi viện vì uống thuốc vào con lại hạ sốt. Mọi người bảo sốt mọc răng mà mẹ chưa thấy cái răng nào của con cả

Yêu con nhiều lắm
































Logged
Trang: [1] 2 3   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.11 | SMF © 2006-2008, Simple Machines LLC

Diễn đàn bibi.vn phát triển bởi SIFOTEC
Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM
Trang được tạo trong 0.581 seconds với 25 câu truy vấn.